Mặt đất - Thơ Tạ Văn Sỹ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đoàn Xuân Bảo (trang riêng)
Ngày gửi: 06h:22' 04-04-2013
Dung lượng: 137.5 KB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Đoàn Xuân Bảo (trang riêng)
Ngày gửi: 06h:22' 04-04-2013
Dung lượng: 137.5 KB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
MẶT ĐẤT (Tập thơ) - TẠ VĂN SỸ
tavansy | 25 November, 2011 09:46
(Nxb Văn hóa Thông tin 1997 với tên “Những câu thơ mặt đất”, 38 bài; nxb Quân đội nhân dân 2002 đổi tên “Mặt đất” 40 bài; nxb Đà Nẵng 2007 tái bản).
*Lời thưa: Lâu, không có bài viết mới, nhớ lời bạn bè bảo đưa thơ vào blog để đọc lại, vì sách in không tìm đâu ra. Để “điền vào chỗ trống”, xin đưa lên đây tập thơ thứ nhất. Các tập sau sẽ tiếp tục đưa thêm.
1- CÓ MỘT NỖI BUỒN
Hồn tôi như địa chất
Tầng tầng trầm tích xưa
Suốt đời tôi khai quật
Tìm nỗi buồn ban sơ.
2- NHỮNG CÂU THƠ MẶT ĐẤT
Nhỏ nhoi quả địa cầu
Mà mênh mông mặt đất
Ta quên lãng hằng ngày ta phá phách
Đất lặng thầm như mẹ rất bao dung
Dẫu bay lên vũ trụ vô cùng
Cũng từ mặt đất này làm bệ phóng
Ta cố đứng cố vươn cao nhưng bóng
Vẫn ngả về đất tựa chốn nương thân
Không thể nào có được nỗi an tâm
Khi cất mình chơi vơi khỏi đất
Hãy cứ giản đơn là bụi cát
Trước khi mơ làm ánh sáng mặt trời
Mai kia tôi có xa đời
Ầu ơ… Đất lại ru tôi vào lòng!
3- THI SĨ
Đã lắm ví von
Về anh: Thi sĩ
Nào là ong hút nhuỵ
Làm nên mật ngọt cho đời
Nào là chim ngứa cổ hót chơi
Như chàng tài tử
Nào là giữa rừng ngôn ngữ
Anh như phù thuỷ phép phù…
Tôi chỉ thấy anh như
Tên ăn mày khốn khổ
Gom góp của đời làm vốn liếng riêng tư
Nên suốt kiếp anh mang công mắc nợ
Phải trả của vay bằng lãi suất ngôn từ!
4- KÍNH TẶNG MỘT NHÀ THƠ
Những câu thơ không nuôi sống nổi ông
Cũng chẳng làm ông thêm vinh thân và địa vị
Người đời quý tấm lòng thi sĩ
Gọi ông là Nhà thơ
Ông sống giữa đời rất thực cứ như mơ
Nghĩ đơn giản mọi điều chân thiện mỹ…
Ông vẫn sống giữa hai chiều nghịch lý
Bởi ông là Nhà thơ!
5- GỬI CHÍ PHÈO
Ả Thị Nở vô danh
Nhờ anh mà nổi tiếng
Gã gian manh Bá Kiến
Nổi tiếng cũng vì anh
Thơm tho bát cháo hành
Với eo sèo mối nợ
Bá Kiến và Thị Nở
Hai nửa của đời anh
Giữa bát nháo dữ lành
Dẫu chửi trời chửi đất
Dẫu tự mình rạch mặt
Anh cũng không thành Người
Nhọn hoắt tiếng anh cười
Đùa bóng mình dưới đất
Chiếc bóng đời xiêu lạc
Anh đạp nhàu dưới chân
Phải giết đứa giả nhân
Để giữ mình lương thiện
Nhát dao lòng tự nguyện
Đâm ngược vào chính anh!
6- LÀM NGỰA CHO CON
Mời lên, chú nhóc của ba
Yên cương đã sẵn đường xa còn dài
Nào, ta cùng tiến: một, hai…
Con cười vui ba mệt nhoài chân bon
Đời ba đâu biết cúi lòn
Quỳ đây làm ngựa cho con vui đùa
Với đời ba trật đường đua
Với con, yên chí, ba chưa mỏi chồn
Tóc ba con giật làm bờm
Ngựa phi nước đại lồm chồm không nhanh
Nhà mình chật quá, thôi đành
Thả đều nước kiệu loanh quanh trong phòng
Lưng ba mưa nắng bẻ còng
Hề chi, con cứ vững lòng vui chơi
Mai kia con cứng chân đời
Nhớ ba - ngựa chứng một thời bất kham!
7- ĐỐI KHÚC ĐEN
1. Vẽ ngược hình ảnh đời sống lại
vẫn nhận được ra tôi
như sự thật
Soi nhìn vào tấm gương đen
tôi thấy mình trong ấy
một khuôn mặt rất quen
Chìm tận đáy cơn say
mới thấy mình rõ nhất
nỗi sầu không ai hay!
2. Và em, ôi em
tôi thấy em bên kia bờ ảo vọng
em vẫy bàn tay cánh chim non
dắt tôi qua bờ khổ hạnh
Và em, ôi em
tôi mơ thấy em trong từng cơn ác mộng
ôi, đêm đêm
những giấc mơ thảng thốt
sực tỉnh dậy bàng hoàng
Và em, ôi em
em cũng vời xa như mộng mị
tình yêu - những chiếc bóng màu đẹp mắt dễ vỡ
những cánh hoa nở và những cánh hoa tàn
trong mắt nhìn có chiều sâu ảo giác
3. Con người soi mãi tấm gương đen
kiếm tìm hoài chân dung mình không ra chỉ là bóng
Tôi sợ nhất
tavansy | 25 November, 2011 09:46
(Nxb Văn hóa Thông tin 1997 với tên “Những câu thơ mặt đất”, 38 bài; nxb Quân đội nhân dân 2002 đổi tên “Mặt đất” 40 bài; nxb Đà Nẵng 2007 tái bản).
*Lời thưa: Lâu, không có bài viết mới, nhớ lời bạn bè bảo đưa thơ vào blog để đọc lại, vì sách in không tìm đâu ra. Để “điền vào chỗ trống”, xin đưa lên đây tập thơ thứ nhất. Các tập sau sẽ tiếp tục đưa thêm.
1- CÓ MỘT NỖI BUỒN
Hồn tôi như địa chất
Tầng tầng trầm tích xưa
Suốt đời tôi khai quật
Tìm nỗi buồn ban sơ.
2- NHỮNG CÂU THƠ MẶT ĐẤT
Nhỏ nhoi quả địa cầu
Mà mênh mông mặt đất
Ta quên lãng hằng ngày ta phá phách
Đất lặng thầm như mẹ rất bao dung
Dẫu bay lên vũ trụ vô cùng
Cũng từ mặt đất này làm bệ phóng
Ta cố đứng cố vươn cao nhưng bóng
Vẫn ngả về đất tựa chốn nương thân
Không thể nào có được nỗi an tâm
Khi cất mình chơi vơi khỏi đất
Hãy cứ giản đơn là bụi cát
Trước khi mơ làm ánh sáng mặt trời
Mai kia tôi có xa đời
Ầu ơ… Đất lại ru tôi vào lòng!
3- THI SĨ
Đã lắm ví von
Về anh: Thi sĩ
Nào là ong hút nhuỵ
Làm nên mật ngọt cho đời
Nào là chim ngứa cổ hót chơi
Như chàng tài tử
Nào là giữa rừng ngôn ngữ
Anh như phù thuỷ phép phù…
Tôi chỉ thấy anh như
Tên ăn mày khốn khổ
Gom góp của đời làm vốn liếng riêng tư
Nên suốt kiếp anh mang công mắc nợ
Phải trả của vay bằng lãi suất ngôn từ!
4- KÍNH TẶNG MỘT NHÀ THƠ
Những câu thơ không nuôi sống nổi ông
Cũng chẳng làm ông thêm vinh thân và địa vị
Người đời quý tấm lòng thi sĩ
Gọi ông là Nhà thơ
Ông sống giữa đời rất thực cứ như mơ
Nghĩ đơn giản mọi điều chân thiện mỹ…
Ông vẫn sống giữa hai chiều nghịch lý
Bởi ông là Nhà thơ!
5- GỬI CHÍ PHÈO
Ả Thị Nở vô danh
Nhờ anh mà nổi tiếng
Gã gian manh Bá Kiến
Nổi tiếng cũng vì anh
Thơm tho bát cháo hành
Với eo sèo mối nợ
Bá Kiến và Thị Nở
Hai nửa của đời anh
Giữa bát nháo dữ lành
Dẫu chửi trời chửi đất
Dẫu tự mình rạch mặt
Anh cũng không thành Người
Nhọn hoắt tiếng anh cười
Đùa bóng mình dưới đất
Chiếc bóng đời xiêu lạc
Anh đạp nhàu dưới chân
Phải giết đứa giả nhân
Để giữ mình lương thiện
Nhát dao lòng tự nguyện
Đâm ngược vào chính anh!
6- LÀM NGỰA CHO CON
Mời lên, chú nhóc của ba
Yên cương đã sẵn đường xa còn dài
Nào, ta cùng tiến: một, hai…
Con cười vui ba mệt nhoài chân bon
Đời ba đâu biết cúi lòn
Quỳ đây làm ngựa cho con vui đùa
Với đời ba trật đường đua
Với con, yên chí, ba chưa mỏi chồn
Tóc ba con giật làm bờm
Ngựa phi nước đại lồm chồm không nhanh
Nhà mình chật quá, thôi đành
Thả đều nước kiệu loanh quanh trong phòng
Lưng ba mưa nắng bẻ còng
Hề chi, con cứ vững lòng vui chơi
Mai kia con cứng chân đời
Nhớ ba - ngựa chứng một thời bất kham!
7- ĐỐI KHÚC ĐEN
1. Vẽ ngược hình ảnh đời sống lại
vẫn nhận được ra tôi
như sự thật
Soi nhìn vào tấm gương đen
tôi thấy mình trong ấy
một khuôn mặt rất quen
Chìm tận đáy cơn say
mới thấy mình rõ nhất
nỗi sầu không ai hay!
2. Và em, ôi em
tôi thấy em bên kia bờ ảo vọng
em vẫy bàn tay cánh chim non
dắt tôi qua bờ khổ hạnh
Và em, ôi em
tôi mơ thấy em trong từng cơn ác mộng
ôi, đêm đêm
những giấc mơ thảng thốt
sực tỉnh dậy bàng hoàng
Và em, ôi em
em cũng vời xa như mộng mị
tình yêu - những chiếc bóng màu đẹp mắt dễ vỡ
những cánh hoa nở và những cánh hoa tàn
trong mắt nhìn có chiều sâu ảo giác
3. Con người soi mãi tấm gương đen
kiếm tìm hoài chân dung mình không ra chỉ là bóng
Tôi sợ nhất
 






COMMENTS FOR ME