Tình nhân ơi xin một lần từ giã
Chuyến đò em sang ngang đã mấy mùa
Sương giăng giăng chiều nay trời lạnh lắm
Hơn cả mấy mùa rồi anh xa em.
Rồi một ngày chuyện xưa em ngồi ngẫm
Chuyện buồn mà như thể chẳng buồn chi
Làm câu hát ru hời con trẻ
Ru hồn anh vào cõi cuồng sy.
Anh lang thang nơi đầu bãi cuối ghềnh
Hỏi con sóng tự bao giờ khát vọng
Hỏi biển cả mênh mông nơi tim náu
Đến bao giờ lòng...
Plêiku đêm giăng mù sương
Ánh trăng xuyên, chân mình dài ngoẵng
Thả bước về nơi đâu
Nhắm mắt,
Cụng đầu tường nhà ai cuối phố
Quay gót, đường dài lê thê
Chẳng nhớ lối về
Lê thê...
1998...
Ru ai một điệu ca buồn
Một căn phòng nhỏ nửa hồn bơ vơ
Chỉ mình ai thức làm thơ
Ngoài kia tiếng dế gọi mưa đâu về...
Đời ai cứ mãi lê thê
Tìm đâu bóng dáng người về sớm khuya
Mai kia dù có bao giờ
Đèn mờ sao tỏ hai bờ biệt ly
Tiếc mà chi nguyện đời thường
Cố nhân giờ đã phong sương bạc đầu
Một lần có nhớ đến nhau
Thương bằng làm...
Những ngày hè nắng rát
Chợt thấy mình lẻ loi
Bước chân thôi phiêu bạt
Vẫn chưa yên với đời.
Mùa xuân vừa đi qua
Để lại "hương ngày cũ"
Tàn phai chén tạc thù
Người tìm về chốn cũ.
Thu chưa về qua đây
Đã nghe buồn trong gió
Thấy bóng ai qua ngõ
Nhưng chỉ là bóng thôi.
Mùa đông về, ngừng trôi
Ngừng lại bên ta mãi
Dâng nỗi buồn tê tái
Mùa Đông, mùa hồn tôi.
Quốc Bảo
Tháng 6/2009...

"
BUỔI TRƯA Ở CÔNG VIÊN
"
"
Buổi trưa ngồi ở công viên vắng
" "
Dưới ánh nắng chói lòa
" "
Lũ ve đi ngủ
" "
Quên cả hát ru
" "
Thành phố cũng nghỉ
" "
Chỉ còn lác đác
" "
Mấy bóng người
" "
Gật gù bên ghế đá
" "
Gió lang thang
" "
Qua từng kẻ lá
" "
Hát lời rì rào
" "
Những chuyện thuở nao thuở nào
" "
Kể lại cùng nhau.
" "
Ai mang về cho tôi ngày sau
" "
Bao điều cổ tích
" "
Của hôm nay,
" "
Những chuyện bây giờ
" "
Nói ra không ai thích.
" "
Một cụ già ngồi...

Người yêu tôi bỏ theo người khác
Lưng người quay nhòa lẫn bóng đêm đen
Tôi lặng lẽ đem tháng ngày ra đốt
...

"
Chiều qua mây gió quay cuồng
" "
Cuốn trôi đi hết nỗi buồn tràng giang
" "
Kể từ em bước sang ngang
" "
Đò giang đã vắng nay càng vắng trơn
" "
Chuyện đời toan tính thiệt hơn
" "
Tơ duyên đứt đoạn tủi hờn giành ai
" "
Nhà không, cữa đóng then cài
" "
Con đò buồn đợi người mai có về
" "
Kể từ xa cách làng quê
" "
Tha phương biệt xứ có về được chăng
" "
Người đi hẹn một vầng trăng
" "
Năm nao thề ước với nàng nên duyên
" "
Người đi nặng một...

Chiều nay em đến
Ánh nắng lung linh
vỡ trên mái tóc
Anh lặng thinh...
Em quay đi
Cơn mưa về lặng lẽ
Tóc em ướt rồi
Mắt em ướt nữa
Anh van em
đừng hòa lẫn giọt mưa trong khóe mẳt
Trong vũ trụ mưa sao là giọt lệ mùa thu.
Gót giày đã mòn trên cỏ
Đừng giấu hoài anh thế
Trái đắng chín ngọt lành
Hay chăng tình anh nở muộn...
Một sáng em về
Lệ đã thành sương vương mái tóc
Làm nắng ấm...

Cuộc đời cũng như một bản nhạc, có những lúc trầm bổng, vui buồn. Và cuộc sống không phải lúc nào cũng là những nốt thăng tươi sáng. Con người chúng ta thường khi có nỗi niềm riêng họ cố dấu đi để không làm những người xung quanh “buồn lây”, có khi chất chứa tháng năm không người chia sẻ cảm thông và để rồi trở thành bệnh. Họ cần được chia sẻ, thông cảm và giải bày. Thơ tôi là...

- Viết tặng Thầy Phan Tuấn Diên -
Sân trường ấy những cành bàng gốc phượng
Hẳn còn vương giọng ấm cô thầy
Con đường ấy những bờ tre bụi cỏ
Hẳn còn in dấu dép những ngày xưa
Trang vở ấy ướt nhòe sau trận lũ
Nét bút xô nghiêng vì rét run ngời
Nhưng còn đó hình bóng Thầy trên lớp
Say sưa theo bài học tình người
Những giờ vào lớp vắng bóng Thầy
Cả bọn xôn xao cời nghịch ngợm
Lặng im buồn...

Có một ngày tôi trở về thăm
Mái trường xa giờ không như câu hát
Tìm tuổi thơ nơi rặng cây râm mát
Xanh quá, ôi tuổi thơ tôi một thời.
Bạn bè ơi! Thầy cô của tôi ơi!
Nay mỗi đứa một phương trời tung cánh
Thầy vẫn còn đây mái đầu tóc trắng
Lâu lắm rồi mà không thể quên tôi -“Cậu học trò bé nhỏ chăm ngoan
Ta vẫn thường gọi tên điểm mười điểm chín”
Bạn bè tôi giờ mỗi đứa một phương
Chắc thương...

"
" "
Gặp gỡ rồi yêu nhau
" "
Tháng năm càng ngắn ngủi
" "
Yêu nhau và xa nhau
" "
Ngày dài như vô tận.
"
"
Yêu em yêu nồng ấm
" "
Hôn em không muốn rời
" "
Xa nhau lâu chẳng được
" "
Muốn gần nhau muôn đời!
"
"
Tình yêu em dào dạt
" "
Xõa sóng tràn bờ anh
" "
Trái tim không biết nói
" "
Lần đầu tiên mỉm cười…
"
"
Một ngày sóng dịu đi
" "
Trái tim về không ngủ
" "
Khắc khoải suốt đêm dài
" "
Vì đâu con sóng rũ?
"
...

Nơi lộng gió bốn bề không bức chắn
Đầy hương thơm và sắc trời bình yên
Không dấu nỗi khát thèm: hương, gió, nắng
Lọt vào đây, ô cửa nhỏ then cài.
Đêm đến chưa? Ngày qua rồi chẳng biết
Vẫn bình yên vui cuộc sống xa đàn
Một cơn khát chẳng uống gì đã khát
Nỗi quạnh hiu cứ vây chặt tâm hồn.
Không biết khóc, chỉ biết cười ứa lệ
Bên thời gian lặng lẽ bỏ mặc đi
Không quay lại nhìn sinh linh nhỏ bé
Lạc...

.
Em thanh tao đi giữa phố đông người
Hồn nhiên bước dưới trời thu xanh mát
Dường như sóng lòng em đang dào dạt
Sóng vỗ hồn êm hòa nhịp biển đời.
.
Lần đầu tiên nghe cảm xúc lên ngôi
Sao em chỉ cười mà không tự hỏi
Sao không ghé qua hồn tôi sẽ nói
Bởi vì đâu? Em hỡi biết vì sao?
.
Không mùa Xuân ai biết đến hoa đào
Dù sắc nắng có chan hòa rực rỡ
Hãy đến bên anh xin...

Nhân đọc bài thơ BƯỚM NÓI ĐIÊU của Nguyễn Bính Em thấy đời em trống trải nhiều
Vì đời em chả có ai yêu
Đời em là một vườn hoa nở
Bướm hẹn về, rồi bướm nói điêu...
Hồn lạc từ đâu về chốn này
Vườn xuân cành lá phất phơ bay
Đa tình bướm trắng ngang qua dậu
Hoa chẳng hay là bướm chẳng say....

Phố dài đi hết bao giờ
Sao không quay lại thẫn thờ lặng im
Đường về không lối vào tim
Vòng vo một mối sao tìm chẳng ra
Về đâu hỡi chuyện tình ta
Nước mắt không dễ xóa nhào thương đau
Còn vương vấn để chờ nhau
Còn chia ly để ngày sau quay về...
Quốc Bảo, 1998
-------------------------
@ 07:37 23/03/2009
...

Anh muốn gửi
chút yêu thương về bên đó
Cùng em say trong hương nồng...
Anh đi tìm
Hết Xuân rồi qua Hạ
Chút mật ngọt cuối mùa
Mưa ngâu rớt xuống
Cánh hoa rụng đã lâu rồi
Thời gian chẳng chịu ngừng trôi
Mưa rơi trắng xóa chân trời nhớ thương
Tơ vương...
Quốc Bảo, tháng 9/1999
-------------------------
@ 16:19 23/03/2009
...

Nếu chiều nay tôi không bước về qua phố
Tìm chút hương ngọc lan
Trong vườn ai gió thoảng
Vô tình gặp lại
Nàng, gót hài ngà ngọc
Hương ngọc lan và hương ngày xưa...
Thấy tim mình
Xao động
Bất chợt bước chân về
Ngắn lại
Run rẫy...
Hoa
Một cánh hé
Nắng
Từng chùm nghiêng
Nghiêng nửa ánh mắt
Nghiêng cái nhìn vội vã
Ban cho tôi
Vụt qua rồi
Ôi ánh mắt
Phải chăng là...
ánh mắt!
Quốc Bảo, 1998
-------------------------
@ 16:12 23/03/2009...
COMMENTS FOR ME